Sáng
hôm nay khi em ngước nhìn lên, hai bên đường em qua những
cánh phượng đã nở bung, đỏ rực. Có lẽ sẽ chỉ có
mình em nhớ, chỉ có mình em thấy chạnh lòng khi trông
lên những nhành hoa đỏ.
Đã
không biết bao nhiêu lần em muốn chạy đến, muốn hét
lên, muốn nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi: “Ngày ấy,
anh có thực sự yêu em?”
Ngày
ấy, mình gặp nhau chớp nhoáng. Em chẳng phải người
không có tiêu chuẩn, càng chẳng phải người không có
nguyên tắc, vậy mà anh đã phá vỡ hết thảy mọi nguyên
tắc, mọi tiêu chuẩn của em. Trái tim em vội vàng loạn
nhịp. Và rồi em ngược đường nắng để yêu anh.
Trong
em ngập tràn hạnh phúc, dẫu cho chỉ là nhìn thấy gương
mặt anh. Ở trong vòng tay anh, em thấy mình bé nhỏ. Cả
thế giới xung quanh tưởng như ngừng lại, nhè nhẹ khe
khẽ cho em những khoảnh khắc bình yên.
Em
đã từng nói anh có đôi mắt buồn và điều đó làm em
không thể nào rời mắt. Anh có bàn tay ấm của một trái
tim đầy ắp yêu thương.
Tình
yêu của em là khi em đồng ý cho anh đặt lên môi nụ hôn
đầu đầy ngại ngùng và bối rối. Tình yêu của em là
mỗi khi ở bên cạnh anh em im lặng không nói lên lời.
Tình yêu của em là những giọt nước mắt em rơi trên
con đường mà hai ta đã từng hò hẹn. Tình yêu của em
là nỗi nhớ tưởng như dài vô tận mỗi lần anh đi xa.
Em
chưa một lần nói yêu anh. Bởi từ trước đến nay,
những điều em nói ra luôn cho kết quả ngược lại. Em
nghe người ta nói rằng, nếu 2 người yêu nhau cùng thắp
hương ở Đền Hùng thì nhất định sẽ chia tay. Tại sao
lại vậy nhỉ?
Hơn
một năm rồi…Chắc anh tự hỏi tại sao em chưa một lần
rơi lệ. Buồn, đau, thất vọng… Tất cả đều là không
đủ để miêu tả cảm xúc của em. Em đã nghĩ rằng nếu
như trong tay em có 1 thanh kiếm, em sẽ dùng nó để xuyên
thẳng vào tim anh. Bằng tất cả tình yêu và niềm tin dai
dẳng, em hận.
Nỗi
hận ấy, cứ theo em lớn lên. Em tự hỏi, nếu không có
nó, em sao có thể tươi cười mà đối diện với anh,
từng ngày. Mọi người xung quanh đều nghĩ em là đứa
trẻ vô tư có thể giãy giụa một chút sau khi bị trầy
xước, rồi sẽ lại tươi tỉnh đứng lên.
Phải!
Em chẳng thể khóc, chẳng thể buồn, chẳng thể gục ngã
trước một người đàn ông không thực sự yêu em. Bằng
sự nhiệt thành, anh đã từng mở cánh cửa trái tim em,
để biết rằng đằng sau vẻ bề ngoài mạnh mẽ và lạnh
lùng là một trái tim yếu đuối, hay khóc nhè mỗi khi anh
không ở bên.
Và
khi em hiểu rằng sự nhiệt thành mà anh dành cho em khi ấy
chẳng phải là chân thật, thì chẳng thể nào em bộc lộ
những cảm xúc thật của riêng em. Nhưng tự đáy lòng em
luôn tự hỏi, ngày ấy, đã lúc nào anh thực sự yêu em?
Mỗi
ngày trôi qua, em vui hơn, cười nhiều hơn, làm việc khí
thế hơn. Nhưng đôi mắt em đã không còn long lanh nguyên
vẹn. Đôi má em không còn ửng đỏ và đôi môi cũng
chẳng chun lại mỗi lần xấu hổ. Trái tim em cũng không
chờ đợi để yêu.
Em
đã chạy xe loanh quanh không biết bao nhiêu vòng quanh những
con đường quen thuộc. Em đã ngồi khóc một mình nơi
những gốc xây xưa. Những dòng thư mà anh viết cho em
ngày ấy, là những nhát dao cứa từng nhát, từng nhát
vào lòng em, sâu thẳm. Những cảm xúc mà em đã trải
qua, anh nào đâu có biết, phải không?
Trong
ván bài mà em đặt cược với chị, em đã thua. Và em
chấp nhận giao kèo dành cho người thua cuộc. Em đi qua
tất cả đau đớn một mình, không bè bạn, không người
thân, bắt đầu từ cái ngày em ngược đường nắng để
yêu anh.
Chỉ
hết ngày hôm nay thôi, là vừa tròn 1 năm em buông tay đấy,
anh nhỉ? Có lẽ giờ này, kỷ niệm về em chỉ còn là
những bóng hình loang lổ, chẳng còn đủ rõ trong kí ức
của anh.
Sáng
hôm nay khi em ngước nhìn lên, hai bên đường em qua những
cánh phượng đã nở bung, đỏ rực. Có lẽ sẽ chỉ có
mình em nhớ, chỉ có mình em thấy chạnh lòng khi trông
lên những nhành hoa đỏ.
Em
mở hộc tủ, lục lại những lá thư và chiếc nhẫn kỷ
niệm, chiếc nhẫn mà khi chia tay anh, em đã hứa ngày nào
em còn đeo nhẫn là ngày ấy em còn chờ đợi. Em lồng
vào ngón tay áp út – ngón tay mà khi xưa anh từng cầm
tay em và nói: Tình yêu của anh là ngón, còn tình yêu của
em chỉ là 1 đốt mà thôi.
Nhớ
lại, em vẫn tủm tỉm cười: Hóa ra chúng mình cũng đã
yêu nhau lãng mạn đến thế. Lãng mạn và trẻ con, để
rồi những dư âm chẳng dễ nào phai nhạt.
Hình
như em đã tha thứ cho anh. Thật tệ!!! Giá như, em có thể
cứ hận anh mãi như thế. Giá như ngày ấy, em đủ can
đảm để trút vào anh tất cả… thì sẽ chẳng mất
nhiều thời gian để em tự gặm nhấm tất cả một mình.
Em
vẫn lặng lẽ dõi theo anh, mỗi ngày!
Em
chờ để có thể cười thật tươi khi anh tiếp tục rẽ
lối
Đôi
khi em tự hỏi...
Tại
sao em cứ mãi vậy?
Khi
mà em biết…
Con
đường ấy...
Rồi
sẽ chỉ có mình anh đi tiếp
Con
đường…
Nơi
không có những tán phượng vĩ xưa...
H.A
Trong em ngập tràn hạnh phúc, dẫu cho chỉ là nhìn thấy gương mặt anh. Ở trong vòng tay anh, em thấy mình bé nhỏ. Cả thế giới xung quanh tưởng như ngừng lại, nhè nhẹ khe khẽ cho em những khoảnh khắc bình yên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét