Năm đầu sau khi cưới:
Tình cảm của hai chúng
mình thật ngọt ngào, đi đâu cũng có nhau. Nhìn các cặp
vợ
chồng
khác cãi vã cảm thấy thật bất ngờ và nghĩ rằng “mình
sẽ chẳng bao giờ như thế”.
Năm
thứ hai sau khi cưới
Chúng
mình bắt đầu có chiến tranh. Em đập vỡ chiếc đồng
hồ yêu quý và ngồi khóc hơn 40 phút sau đó ôm
quần
áo
về bên nhà ngoại. Trong lúc cáu giận ấy chỉ nghĩ được
điều duy nhất đó là ly hôn.
Sau
mỗi giờ tan ca, anh lại đến chờ trước cổng cơ quan
đợi đón em. Hơn thế còn chủ động nhận lỗi. Em vẫn
không thèm để ý đến anh.
1
tuần sau anh mua bó hoa to đến đón em và đưa em đi chơi.
Sau khi kể tội anh khoảng hơn 10 phút ,em đã “cảnh cáo”
lần cuối: “Sau này anh còn như thế em sẽ không tha
thứ”. Anh im lặng đồng tình.
Năm
thứ 3 sau khi cưới
Lúc
cãi nhau em đập vỡ vài ly thủy tinh, ngồi khóc 30 phút
sau đó đến ở nhờ đứa
bạn
thân
vài ngày. Anh gọi cho em vài cuộc điện thoại, em đã thu
dọn đồ đạc về nhà.
Những
mảnh vỡ thủy tinh đã được anh thu dọn hết. Thế
nhưng em vẫn giận không nói chuyện với anh. Đến bữa
em ngồi lì trong phòng không muốn ra. Anh gõ cửa vài lần
nói: “Món sườn xào chua ngọt mà em thích ngon lắm, mau
ra ăn cơm đi em”.
Ngồi
ăn cơm, anh chủ động nhận lỗi và hứa sẽ sửa đổi.
Anh hỏi em có thể tha thứ cho anh không, em im lặng không
nói gì.
Năm
thứ 4 sau khi cưới
Lúc
cãi nhau em đập vỡ chậu hoa em trồng, ngồi khóc hơn 20
phút sau đó đi lang thang ngoài đường suốt cả một
ngày. Về nhà thấy anh ở phòng khách xem tivi, như không
có chuyện gì xảy ra. Chậu hoa bị vỡ vẫn nằm nguyên
xi trên nền nhà. Em chủ động dọn dẹp sạch sẽ. Khi
ngồi ăn cơm, em muốn chỉ ra xem ai đúng ai sai nhưng anh
vẫn chỉ im lặng không nói gì.
Năm
thứ 5 sau khi cưới
Khi
chúng mình cãi nhau, em vứt chiếc gối từ trên ghế xuống
đất, ngồi khóc 10 phút sau đó chạy vào phòng nằm. Buổi
tối chẳng ai nấu cơm. Anh đứng trên ban công hút thuốc
không nói gì. Khi em chủ động đi từ phòng ngủ ra, nhặt
chiếc gối dưới đất lên, nấu một bữa ăn mà mình
thích sau đó đi ngủ, mình vẫn không nói gì với nhau.
Đến khi anh ra ngoài ăn cơm về, em chủ động nói chuyện
lý lẽ nhưng anh chỉ gay gắt nói: “Anh chẳng làm gì sai
cả”.
Năm
thứ 6 sau khi cưới
Chúng
mình cãi nhau em chẳng vứt bất kỳ thứ đồ nào cả,
chỉ ngồi khóc 5 phút rồi im lặng trong phòng khách yên
ắng. Anh đến nhà bạn ở vài ngày không về. Em
điện
thoại
gọi anh, làm những món anh thích, đợi anh về để nhận
lỗi, hứa sửa đổi. Em hỏi anh có tha thứ cho em không,
nhưng anh chỉ im lặng.
Năm
thứ 7 sau khi cưới
Hai
vợ chồng cãi nhau, em không khóc. Buổi sáng cãi nhau buổi
chiều em đã chủ động nói em sai và dành thời gian cùng
anh xem trận đấu mà anh thích. Anh ngồi kể những lỗi
lầm của em trong vòng 10 phút, sau đó cảnh cáo: “Lần
sau mà còn thế thì anh sẽ không tha thứ cho em đâu!”.
Em chỉ biết im lặng đồng tình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét